04/04/25
Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
(Nguyên văn tác giả dùng Tiếng Trung toàn tập, nhưng vì me thấy: Chị – Giảng viên Anh, Anh – thạc sỹ từ Mỹ về, thế cho nên là me chơi trội insert vài câu Tiếng Anh ^ ^) Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 03
Noodlelife : Cuộc đời mì gói
Translator : Feilunhai1010
Beta : Vandkh Asshole!
0 Nếu như tên nhóc Thẩm Nhược Phi kia không mò tới, cô tối nay đã được hưởng thụ bữa tối thịnh soạn, thưởng thức bộ phim lãng mạn, hơn nữa, nói không chừng sẽ cùng anh chàng bác sĩ đẹp trai phát triển tình cảm thêm một cung bậc mới rồi; nhưng mà mơ vẫn hoàn mơ, sự thật đau đớn chứng minh rằng tên tiểu tử khốn kiếp Thẩm Nhược Phi đã quậy tan nát tất cả. (Tâm trạng đây : Again & again”) Tiểu Hạ căm phẫn nghĩ, ngúng nguẩy giậm chân, đi vào bếp pha mì gói ăn. Tuy rằng cô chán ngấy ăn mì rồi, nhưng hôm nay trời mưa, cô ngại không muốn ra ngoài lại vụng về chuyện bếp núc, thế nên đành ngậm ngùi gặm mì cho đỡ xót ruột. Tiểu Hạ thành thạo pha gói mì chua cay, thở dài thườn thượt, đang định cố sống cố chết nuốt thì tay đột nhiên bị nắm giật lên, cái dĩa vì thế cũng rơi cạch xuống sàn. Cô vô cùng kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy Thẩm Nhược Phi mặt vô biểu cảm nhìn cô. “Thẩm Nhược Phi, cậu đang làm gì thế?” Tiểu Hạ bực tức. “Đã cảnh cáo bao nhiều lần là cấm ăn mì gói rồi, tại sao chị vẫn không chịu nghe? Trong tủ lạnh đầy ắp thức ăn, sao chị lại thích mì gói đến vậy chứ?” “Tôi có biết nấu đâu” Tiểu Hạ quạu. “Haizzz” Nhược Phi bất lực day day trán : “Phan Tiểu Hạ, chị không còn nhỏ nữa, cứ ăn những thứ thiếu dinh dưỡng này chỉ tổ chóng già thôi. Sau này, cấm ăn!” “Thèm cậu lo đấy, tôi già hay không liên quan gì đến cậu? Thẩm Nhược Phi, cậu đừng có quản tôi, coi chừng tôi kick bay cậu ra khỏi cửa đấy!” “Đừng ăn thứ này nữa! Tôi nấu cho chị ăn” Nhược Phi mở tủlạnh, thở dài đánh sượt, rửa sạch nồi, bật bếp gas, lát sau một mùi thơm phưng phức lan ra từ nhà bếp. Tiểu Hạ nhìn động tác thuần thục kia, mồm há hốc mắt trợn tròn, cuối cùng cũng không giận dỗi cậu nữa : “Thẩm Nhược Phi! You are brilliant!!!” (Câu này không phải dịch nhỉ?) “Thank you. Quăng cô ở Mỹ 5 năm,chỉ nhá độc steak and butter, cô tức khắc cũng biết nấu thôi.” “Chu Cầm không chăm sóc cho cậu sao?”
Cảnh hot trong phim (1). Translator : Feilunhai1010
Beta : Vandkh “Chu Cầm không chăm sóc cho cậu sao?” “Tôi với cô ta chẳng liên quan gì đến nhau” “Phét vừa thôi!” Tiểu Hạ không tin : “Ai ai chả biết chuyện tình hai người, cậu sang Mỹ, cô ấy cũng bay theo luôn. Thẩm Nhược Phi, cậu từng này tuổi đầu rồi, mau mau kiếm 1 cô bạn gái dẫn về nhà ra mắt đi, kẻo tôi lại tưởng cậu là GAY đấy….. Hay là, cậu lén la lén lút quen em nào ở ngoài rồi nhưng lại không dám công khai, hửm?” Vừa nói Tiểu Hạ vừa quét mắt từ đầu xuống chân Nhược Phi, ánh mắt lóe lên tia hưng phấn quái gở. Nhược Phi dở khóc dở cười, nhìn vào cô hồi lâu, giở giọng châm chọc : “Phan Tiểu Hạ, hồn chị bay đi đâu đấy? Xem phim nhiều đâm lú à?……….Hay là nói………chị đang ghen……. ?” Nhược Phi vừa nói vừa cười cợt. Khi cậu cười, khóe mắt cong cong, lấp lánh hào quang, vô cùng quyến rũ, không biết đã làm tan nát bao nhiêu trái tim thiếu nữ vô tội rồi. Nhưng Tiểu Hạ nhà ta lại kiễng ngón chân, không chút khách khí, đập bốp vào đầu cậu một cái, thoáng chốc phá vỡ không khí ám muội : “Đừng có nói nhăng nói cuội, tôi thích đàn ông chín chắn, vững vàng, không đời nào thích trẻ con vắt mũi chưa sạch như cậu đâu. Thẩm Nhược Phi, cậu quậy tan tành buổi xem mặt của tôi, nhưng tôi người lớn đại lượng khoan hồng, thêm vào bữa cơm lấy lòng của cậu nên không so đo tính toán nữa đấy. Lần sau mà tái phạm là tôi với cậu cạch nhau luôn đó!” “Thích đàn ông chín chắn……….dạng như tên Uông Dương đã đá chị ấy hả?” Nhược Phi cười lạnh. “THẨM NHƯỢC PHI”
Hot scene (2)
Translator : Feilunhai1010
Beta : Vandkh
“THẨM NHƯỢC PHI”
“Tôi đã 28, cậu cũng 25 tuổi đầu rồi. Chúng ta hết thời trẻ con rồi, xin cậu đấy, làm việc gì cũng phải động não đi chứ, đừng có láu táu phá nát buổi xem mắt của tôi như vậy!”
“Chị 28 thì đã làm sao, có đến 82 cũng to đầu mà dại thôi. Lát nữa rửa bát nhớ đeo găng tay vào đấy!” Nhược Phi chỉ thờ ơ, vừa thu dọn bát đũa vừa nói.
“Tại sao tôi lại phải rửa? Đây là nhà tôi, cậu ăn nhờ ở đậu lại còn không biết xấu hổ bắt tôi đi rửa nữa hả?” Tiểu Hạ tức lên.
“Nếu chị là bạn gái tôi, tôi chẳng ngại làm… nhưng… sự thật chị KHÔNG PHẢI~~~~” Nhược Phi thủng thẳng đáp.
“Dĩ nhiên! Cậu là em trai tôi mà.” Tiểu Hạ nghiễm nhiên đáp lại.
“Ai là em của cô?”
Nhược Phi khựng lại, sau đó thô bạo tóm lấy cánh tay Tiểu Hạ. Lực bóp cực mạnh, đôi mắt vốn đen láy bỗng phát ra thứ ánh sáng xanh lè hệt như loài sói lên cơn dại vào ban đêm.
Tiểu Hạ ngây người không hiểu tại sao cậu lại đột nhiên dở chứng, bèn vội vàng hất ra, tay cũng vì thế mà đau tím cả lên. Cô vẩy vẩy tay, căm hận chỉ vào vết bầm trên cánh tay, rên rỉ tố cáo tội trạng của cậu : “Thẩm Nhược Phi, cậu có cần phải ra tay tàn bạo thế với tôi không? Cậu nhìn đi, tay tôi tím hết cả lên rồi này. Cậu nhìn đi! Tôi mặc kệ đấy! Đau thế này thì rửa bát làm sao được?”
Tiểu Hạ nói đoạn, giơ cánh tay trắng nõn nà ra trước mặt Nhược Phi ; còn mặt Nhược Phi tự dưng đỏ lựng lên rất đáng ngờ. Cậu khẽ ho một cái rồi ngoảnh mặt đi: “Ok, Ok, sợ chị thật rồi, tôi rửa là được chứ gì?”
Tiểu Hạ càng được thể : “Vậy hôm nay tôi cũng không lau nhà.”
“OK, Tiểu Hạ, chị mau mau đi soi gương đi, mặt còn dính cơm kìa.”
Nhược Phi liếc Tiểu Hạ, cuối cùng cũng ngoan ngoãn đi rửa bát, còn Tiểu Hạ ngồi thỏm xuống sôfa, vừa ăn táo vừa xem phim “Thần tiên tiêu diêu”.
“Xem gì vậy?”
Nhược Phi làm xong việc nhà, ngồi xuống cạnh Tiểu Hạ cùng cô xem phim. Hai người ngồi sát sạt vào nhau, tay của Nhược Phi gần như quàng qua eo Tiểu Hạ.
Tiểu Hạ không hiểu tại sao cậu lại cùng mình xem bộ phim truyền hình nhiều tập nhạt nhẽo này. Bấy giờ ti vi lại đang chiếu cảnh nam chính hôn nữ chính cuồng nhiệt trong mưa.
Cảnh hot nảy lửa ấy khiến cô không tránh khỏi thẹn thùng, cô vội đưa mắt lén nhìn Nhược Phi, lại phát hiện cậu không hề tỏ ra e ngại, thậm chí còn có vẻ hứng thú cực kỳ…
Cô thầm mắng : “Trẻ con thời nay bạo thật đấy” rồi vội vàng chuyển kênh, sau đó cười gượng : “Ha ha……Phim ảnh bây giờ biến thái thật đấy , toàn là……haha………Thẩm Nhược Phi, triển lãm tranh của cậu chuẩn bị thế nào rồi?”
“Cũng tạm ổn, sao vậy, có hứng thú à?” Nhược Phi khàn khàn hỏi, đôi mắt rạng ngời quay sang nhìn cô.
“Thẩm Nhược Phi, cậu định theo đuổi nghiệp vẽ mãi à? Haizz, cậu lớn rồi, sao cứ để mẹ cậu lo vậy?”
Lúc nhàn rỗi Tiểu Hạ cũng hứng lên nghí ngoáy bút làm vài bài thơ, cũng tạm xem như là văn nghệ sĩ, nhưng bản chất vẫn là người chạy theo lối sống hiện thực. Cô chán ngấy phải nhìn thấy cảnh những họa sĩ tài hoa phải khổ sở vật lộn kiếm đồng tiền bát gạo nuôi thân nên hoàn toàn không ủng hộ việc Nhược Phi đạp chân lên con đường không có lối đi này. Cô sống rất thực tế, chỉ quan niệm rằng “Đến