11/04/25
Tiểu Yêu Của Anh
Cô gái kia tiếp tục giật tay chàng trai, nhưng hình như chàng hoá đá rồi. Bởi vì...
.........
(3)
Bởi vì chàng trai kia chính là Trịnh Vũ!!?!
Hương mới đi được có mấy bước cũng khựng lại...
- Cô!!! - Lòng trịnh Vũ lại trào dâng nỗi căm hận. Kia chính là con hổ cái mà ông bà già bắt anh cưới. Còn lâu!!
- Anh?? - Hương nhướn mày nhìn lại, chính là tên con trai nàng ghét cay ghét đắng!! Nàng sắp phải lấy tên đó làm chồng. Không thể nào!!
Ánh mắt Trịnh Vũ như 2 đốm lửa cháy rừng rực, thiêu đốt hình ảnh của Hương. Quả đất tròn, mà thành phố này cũng bé quá, hôm nay ông trời để anh gặp lại con tiểu yêu độc ác kia, anh phải cho nó biết thế nào là lễ độ. Nhớ lại trận chiến bữa trước, anh không khỏi chột dạ đề phòng.
Đằng kia lòng Hương cũng sôi sùng sục, nàng chỉ muốn bóp chết "chồng tương lai" của mình cho khỏi mất công cưới.
Thấy hai người mắt chữ O mồm chữ A nhìn nhau "đắm đuối" cô gái kia chả hiểu mô tê gì.
......
Chương 11: LỢI DỤNG
(1)
- Anh!! Hôm nay là ngày của em mà?? - Bất ngờ cô gái kia la lên làm 2 người tỉnh lại. - Sao anh lại cặp thêm nó. Em ứ chịu đâu.
- Con nhỏ đó...
- Hả!?? Cô nói gì?? - Nàng rít lên. Máu nóng bôc lên tận đỉnh đầu Hương rồi, con nhỏ kia tưởng cô là người yêu "theo lịch" của Trịnh Vũ sao??
Nếu là ngoài đường, Hương đã túm cổ con nhỏ đó mà nện cho một trận nhưng đây là trung tâm mua sắm, nàng không muốn bị bảo vệ "hốt".
Máu nóng chính là chất xúc tác cho... sự gian sảo vốn có của nàng, dám đụng đến bà thì đừng có trách!
- Anh!! - Thấy Hương từ từ tiến lại, bất giác Trịnh Vũ ngây người, lại còn gọi anh là "anh" đầy thân mật, nó muốn gì đây?
Hương làm như không để ý đến khuôn mặt ngơ ngác của 2 người, nàng từ từ tiến đến bên Trịnh Vũ, rồi... bất ngờ ôm chầm lấy anh nũng nịu.
- Anh, ứ ừ, em không chịu đâu, hôm nay là ngày của em , CỦA EM, kia mà!! - Hương nũng nịu, tay càng xiết chặt Trịnh Vũ hơn, hình như muốn bóp chết anh luôn nhưng không thể. Nàng vừa nghe cô gái kia nói" hôm nay là ngày của em" đã biết Trịnh Vũ là kẻ hẹn hò theo "thời vụ", còn con nhỏ kia to gan dám đụng tới cô, cô phải cho nó biết thế nào là lễ độ. - Của em mà anh, anh hứa rồi mà sao còn dắt cô ta đi?? - Hương chỉ vào mặt cô gái kia, cười gian ác.
- HẢ!!?? - Trịnh vũ không ngờ con tiểu yêu này gian trá đến thế, nó ôm anh mà anh muốn nghẹt thở, hừ, nó muốn giết luôn anh cho tiện đây mà!! Nghĩ thế nhưng anh vẫn... để yên cho Hương ôm. Anh cũng muốn tống khứ con nhỏ kia đi mà chưa có cách, vì nó là con gái của đối tác bên công ti ba anh. Nay có Hương anh... khoẻ quá. Chịu... ôm một chút anh cũng "cam lòng".
Thấy Trịnh vũ không những không đẩy mình ra mà còn cười khùng khục, Hương thắc mắc ngó lên, thì thấy anh cũng đang ngó xuống. Bất ngờ Trịnh Vũ cũng vòng tay ôm... lấy Hương.
- He he! Ai dà, chết thật. Anh hứa mà anh quên mất. - Trịnh vũ đeo bộ mặt "ngây thơ". - Bây giờ làm sao đây?
Hương không ngờ tên mình lại lỡ đi làm lợi cho tên đáng ghét này, nhưng lỡ phóng lao nàng đành theo lao!!?! Trịnh Vũ, được lắm, từ trước đến nay, đấu với nàng được đến nước này chỉ có ông già thôi!
- Thế anh tính sao đây?? ANH!! - Hương hỏi, bộ nàng ngu hay sao mà lãnh "đạn" 1 mình. Còn dám ôm nàng, Trịnh Vũ này chán sống rồi.
Cô nàng kia thấy diễn biến bất ngờ quá nên đứng cấm khẩu từ nãy đến giờ.
- Anh, anh...!! - Cô nàng lắp bắp.
- Em "yêu" anh như thế mà anh dám vi phạm vào ngày của em sao?? Anh không sợ em nói ba em hả?? - Hương nhắc khéo Trịnh Vũ. - Anh đi với cô ta mà còn dám "ôm" em hả, chờ em tính xong cô ta là tới phiên anh đó!!
- Tại anh "yêu" em quá mà. - Trịnh Vũ
dày mặt nhìn nàng, vẫn không buông tay, chợt nhớ đến dù sao nàng cũng là vị hôn thê của mình, để ông già bên kia qua mắng vốn chắc ông già cắt luôn tiền tiêu vặt tháng này, Trịnh Vũ đành xuống nước. Anh nhìn qua cô gái bên kia buông tiếng " thở dài". - Ai da! Anh nhớ rồi em ơi , mình hẹn khi khác nha?? Có lỗi với em quá!!
- Anh... Anh... - Cô gái kia nước mắt lưng tròng, Trịnh Vũ thở dài, rõ ràng chưa đủ trình độ để dấu với con tiểu yêu này. - Sao anh dám...
Nói rồi quay sang chỉ mặt Hương.
- Mày... Mày... Mày sẽ phải trả giá!! - Nói rồi cô ta nức nở bỏ chạy.
- Ha ha ha... - Hương cười to. - Muốn đấu thì về học thêm đi em. - Nàng gọi với theo. Coi như là trút xong một mối giận, còn...
Hương bất ngờ co cẳng giẫm mạnh xuống, Trịnh Vũ vội xô nàng ra để tránh.
Cú vừa rồi nàng mà lên gối thì chắc... ực!!
- Yêu nữ!! - Trịnh Vũ nhìn nàng toé lửa.
- Hừ! Dám lợi dụng ôm bổn cô nương hả?? - Hương định lao vào nhưng chợt sực nhớ tới đây không phải là ngoài đường hay trong hành lang khách sạn. Với lại nàng mua nhiều thế này... - Anh!! - Hương đổi tông đột ngột. - Tính tiền cho em với!!
- Cô, à không em... - Chợt nhớ có bao nhiêu nhân viên đang nhìn từ nãy đến giờ, Trịnh Vũ vờ ngọt ngào.
- Sao anh? - Hương tiếp tục tấn công.
Nhìn "núi" quần áo, phụ kiện Hương mua, Trịnh Vũ thầm xót xa cho cái thẻ của mình!! Nhưng chẳng lẽ đứng giữa bao nhiêu con mắt mà lại bảo anh không có tiền hay sao?? Cuối cùng anh đành cắn răng.
- Tính tiền đi. - Anh nói với mấy nhân viên!
- Có thế chứ "anh yêu"!! Lần sau mà còn dám lợi dụng em là không xong đâu?!- Rõ ràng là nàng lợi dụng anh trước mà bây giờ lại thành anh lợi dụng nàng!!
- Cô lợi hại lắm!! - Nhân lúc không có ai, Trịnh Vũ ghé tai nàng.
- Ha ha ha...
Hương hả hê xách 1 đống giỏ ra khỏi trung tâm mua sắm. Đằng sau cô, Trịnh Vũ mặt mày méo mó, anh mất toi gần cả trăm triệu cho sở thích mua sắm toàn hàng xịn của Hương.
Chợt nhớ ra điều gì đó, Hương quay lại.
- Cô muốn gì nữa?? - Trịnh Vũ đã nếm đủ lợi hại của Hương.
- Sao "anh" cứ cô cô,tôi tôi với "em" thế?? - Hương gian ác nhìn Trịnh Vũ. Xem ra cô phải lợi dụng anh tiếp thôi. Nhưng cô thừa biết Trịnh Vũ không phải loại vừa, 2 lần bị cô làm cho điêu đứng chẳng qua vì rơi vào thế kẹt mà thôi. Đối với loại người như anh, cô đúng là phải cẩn thận.
Chương 13: XUỐNG NƯỚC
- Trịnh Vũ này, anh hận tôi lắm phải không?? - Bỗng nhiên Hương hỏi một câu không ăn nhập với tình hình hiện tại.
- Cô muốn gì nữa đây?? - Gương mặt đẹp trai của Trịnh Vũ đột ngột biến sắc. Con yêu nữ này muốn giở trò gì nữa đây?
- Tôi hỏi thì anh cứ trả lời đi! - Mặc dù đang muốn xuống nước nhưng Hương không bỏ được cái giọng tiểu thư. Rồi như chợt nhận ra giọng mình không hợp với hoàn cảnh, nàng đột ngột đổi giọng. - Em hỏi có phải không?
Nghe con tiểu yêu đột ngột xưng hô " ngọt ngào", Trịnh Vũ không chịu nổi. Bao nhiêu lông trên người anh dựng ngược cả lên. Anh đã đủ "khôn" sau những cú chơi khăm của Hương. Đối với loại người "nông sâu khó lương" như nàng, anh đã biết đủ mùi lợi hại!
Nhìn mặt Trịnh Vũ, Hương biết ngay anh đang đề phòng nàng. Hương cười.
- Bộ tôi đáng sợ vậy sao? Thực ra tôi có chuyện muốn nói với anh. - Hương tiếp tục dùng giọng "thục nữ" với Trịnh Vũ. - Trịnh Vũ...
- Hừ, muốn gì thì nói thẳng đi yêu nữ, đừng có giở giọng thục nữ ra đây! - Trịnh Vũ hừ giọng, anh vẫn còn cay cú nàng lắm Tần U Hương à!! Thật ra là vừa cay cú vừa... ớn!!
- Trịnh Vũ, tôi thật sự có chuyện cần nói với anh. - Hương ráng kiếm chế để không nổi điên, không có chuyện cần thì còn khuya, hừ!